Trò Chơi Cầu Cơ Là Gì Và Liệu Có Thể Giao Tiếp Với Thế Giới Bên Kia?

Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải mister-map.com 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79

Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ … ăn tiền già. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là… Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết mới nhất của bà nhân mùa lễ hội Halloween.

Đang xem: Trò chơi cầu cơ

Tiếp theo và hết.

***

Tôi lắc đầu thầm nghĩ nói như thế thì người phàm như tôi cũng nói được, mắc chi phải khổ sở cầu hồn, cầu vong làm gì cho mất công! Nhưng bỗng cơ chạy lòng vòng với nhiều chữ mà chúng tôi đọc không kịp, Bích Diễm diễn giải:

– Hồn nói trong đám tụi mình có một bạn vừa không tin, vừa có ý tưởng giễu cợt, đó là người đang đeo một chiếc vòng xanh ở bên tay trái. Hồn có ý muốn bạn đó đặt tay lên cơ .

Khi các bạn tôi dáo dác nhìn quanh tìm kiếm thì tôi giật bắn mình. Đeo vòng xanh bên tay trái còn ai khác ngoài tôi . Dù tim tôi đập liên hồi vì sợ hãi , tôi vẫn nói cứng :

– Là tao đây chứ ai , nếu muốn , tao đặt tay lên cơ , đâu có sao !

Nói là làm , tôi đổi chỗ cho một đứa bạn và bắt đầu để tay lên cơ. Cuộc chơi lại tiếp tục. Đây chính là một kinh nghiệm về thế giới tâm linh mà mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên được. Đặt ngón tay trên đồng tiên và khi cơ bắt đầu chạy tìm từng mẫu tự, tôi cảm nhận như có một lực vô hình, rất mạnh, đè xuống con cơ và đẩy đồng tiền chạy vèo vèo, chạy nhanh đến độ nhiều lần ngón tay chúng tôi gần như bị hất văng ra khỏi đồng tiền. Tôi cảm thấy ngón tay tôi CHẠY theo cơ còn không kịp, nói chi tới chuyện ĐẨY cơ đi .

Dù đã thật sự tin đến 9 phần 10. tôi vẫn ngang bướng thầm nghĩ:

– Cơ chạy nhanh cũng có thể do nhân diện của ba đứa chúng tôi đặt lên đồng tiền hợp lại , bây giờ hồn hãy cho tôi một tín hiệu riêng , chỉ một mình tôi thôi , thì tôi mới thực sự tin.

Vừa dứt ý nghĩ, tôi cảm thấy từ đầu ngón tay tôi đang đặt trên đồng tiền, một dòng điện lạnh buốt và đau nhói lan dần, tỏa dần khiến cả bàn tay tôi tê cứng. Tôi thật sự kinh hoàng vừa la vừa rút tay về. Những đứa bạn chung quanh tôi dù không hiểu chuyện gì nhưng nhìn thấy khuôn măt tái xanh của tôi, chúng nó cũng hoảng hốt theo, tôi cúi đầu kín đáo làm dấu Thánh Giá, ngay sau đó, cơ cũng chạy đến chữ ” thăng “.

Đó là lần cuối cùng tôi tham dự trò chơi cầu cơ, nói chuyện với thế giới bên kia, mặc dù sau đó, nhóm bạn này của tôi vẫn còn tiếp tục trò chơi này.

Rồi chúng tôi cũng ra trường, mỗi đứa một nơi trôi nổi theo dòng đời bấp bênh. Cuộc sống với những khó khăn lo toan từng ngày khiến chúng tôi hầu như quên hẳn những tháng ngày xa xưa đó .

Xem thêm: Nghĩa Của Từ Inbox Là Gì, Khi Nào Thì Nên Dùng Từ Này, Lý Giải Sức Hút Của Ứng Dụng Inbox Trên Facebook

Hai năm sau tôi đến Mỹ qua một cuộc vượt biển kinh hoàng thập tử nhất sinh . Tôi ghi danh tại trường đại học thành phố , USL ( University of Southwestern Louisiana ) . Năm học đầu tiên , do nơi tôi ở cách xa trường gần một tiếng lái xe , tôi lại vừa chận ướt chân ráo đến đất nước này , dù có muốn lái xe cũng chẳng có xe cho tôi lái , nên tôi bắt bưôc phải ở trong dorm. Đó là một ký túc xá dành riêng cho con gái , có tên Bonnin , nằm khuất mãi sau dãy building toán cũ kỹ với nhiều cây cối um tùm âm u rậm rạp . Là freshman , có nghĩa là tân sinh viên , chúng tôi phải ở trên tầng lầu ba trên cùng vì hai tầng lầu dưới dành cho sinh viên năm thứ hai hoăc năm thứ ba . Roommate của tôi là một cô gái gốc người Nam Mỹ , nhưng sinh trưởng tại Florida . Anita , tên cô bạn tôi , rất năng nổ , hoạt bát và cũng rất ồn ào náo nhiệt

Ba tháng trôi qua, khóa học cũng gần chấm dứt . Theo thông lệ chúng tôi thường được nghỉ khoảng môt tuần Break time .Năm đó khóa học của chúng tôi là mùa Fall nên kỳ nghỉ rơi đúng vào ngày lễ Thanksgiving , Lễ Tạ Ơn là một ngày lễ rất lớn và vô cùng quan trọng đối với người Mỹ vì là ngày gia đình tụ họp xum vầy , cho nên hầu hết các sinh viên đều trở về nhà. Riêng tôi vì kỳ thi final cuối khóa gần kề nên tôi quyết định ở lại trường, Anita cũng không về vì nhà quá xa. Nguyên dãy tầng lầu ba với 16 phòng lúc nào cũng ồn ào , xô bồ , tấp nập bây giờ vắng tanh vắng ngắt vì chỉ còn vài ba đứa sinh viên như chúng tôi ở lại. Ngày Lễ Thanksgiving năm đứa con-bà-phước chúng tôi quạy quần trong phòng ăn bánh và uống hot cocoa. Anita và ba cô bạn người Mỹ cười phá ồn ào, riêng tôi chỉ biết cười góp vì vốn liếng tiếng Anh của một người vừa đến Mỹ vài tháng như tôi rất hạn chế . Chúng tôi vừa ca hát vừa đánh bài cho mãi đến khi trời bắt đầu xẫm tối, chợt Anita cất tiếng hỏi :

– Còn suốt cả một buổi tối , tụi mình chơi trò chơi gì chứ chẳng lẽ cứ hát hoài sao , Rồi , tao nghĩ ra rồi , tụi mình chơi game Bloody Mary nghen ?

Cả ba cô bạn cùng hồ hởi vỗ tay tán thưởng, riêng tôi vẫn chưa biết đó là trò chơi gì , nhưng nghe có chữ “bloody” là tôi không cảm thấy một chút hứng thú nào . Nhìn khuôn mặt ngơ ngác và ánh mắt ngại ngần của tôi , Anita giảng giải :

– Đó là một trò chơi gọi hồn , đúng ra là tiếp xúc với thế giới ma quỷ …

Vừa nghe đến đó tôi đã lắc đầu quây quẩy, những trải nghiệm về cầu cơ năm trước vẫn còn in đậm nét trong tôi . Tôi lắp bắp, lúng túng cố gắng kể cho bốn cô bạn những lần tôi tham dự trò chơi cầu cơ cùng những cảm giác kinh hoàng mà tôi đã trải qua . Anita cười cười nắm tay tôi trấn an :

– Trò chơi này cũng gần giống như cầu cơ nhưng dễ dàng và …vui hơn cầu cơ của mày nhiều, vả lai không dễ gì “gọi” được Bloody Mary đến đâu , tao chơi hoài mà chỉ có một lần là thật, còn toàn là do tụi tao nghịch phá dàn cảnh ma nhát

Thấy tôi vẫn chần chừ, Jenny, một trong ba cô bạn đứng bật dậy kéo tay tôi la lớn :

– Đi, đi, mày nên tham dự trò chơi này , mới đến Mỹ , mày cần học hỏi nhiều thứ lắm !

Nói xong nó phá lên cười và bốn cô bạn tôi hăng hái bước ra khỏi phòng. Tội thở dài thôi thì một liều ba bẩy cũng liều, chứ chẳng lẽ nằm lại một mình trong phòng , tôi cũng vội vã bước theo đám bạn.

Bloody Mary là một game thường được thực hiện trong phòng tắm, trước một tấm gương lớn và phải có ít nhất ba người trở lên tham dự. Năm đứa chúng tôi nắm tay nhau đứng dàn hàng ngang trước tấm gương lớn, Anita đứng giữa, tôi và Jenny đứng bên trái, còn bên phải là hai cô bạn kia. Đèn trong phòng tắm khá mờ, lại không có máy sưởi khiến tôi cảm thấy gai gai lạnh, tội vội nói:

– Anita , đợi tao một chút , tao chạy về phòng lấy áo ấm .

Đẩy cửa phóng tắm tôi dợm bước ra nhưng nhìn dãy hành lang vắng ngắt tôi khựng lại , một cảm giác ơn ớn lành lạnh đúng như cảm giác nơi sân trường năm xưa bất chợt ập tới khiến tôi chới với , hoảng hốt . Tôi vội lùi dần bước trở ngược lại phòng tắm , nhìn thấy tôi quay lại nhưng không mặc thêm áo , Anita nheo mắt dò hỏi nhưng tôi chỉ khẽ nhún vai lắc đầu.

Bây giờ thì trò chơi bắt đầu, chúng tôi nắm chặt tay nhau, đầu cúi thấp, hai mắt nhắm nghiền, Anita cất giọng trầm trầm, nó nói:

– Chúng ta sẽ cùng đọc 13 lần hai chữ Bloody Mary, nhưng 6 lần đầu chỉ đọc thôi, còn những lần sau chúng ta phải đọc lớn hơn , và 2 lần cuối cùng , chúng ta hô to lên thì Bloody Mary mới đến .

Thế là bốn cô bạn tôi bắt đầu rì rầm đọc hai chữ đó cho tới những lần cuối như muốn hét to gọi tên Bloody Mary . Tôi không đọc theo , chỉ im lặng chăm chú lắng nghe , tôi hé mắt nhìn vào tấm gương trước mặt , hình ảnh 5 đứa chúng tôi hiện trên gương trong ánh đèn mờ mờ khiến tôi thoáng rùng mình. Đọc xong 13 lần lời ” thần chú ” nhưng vẫn không thấy một động tĩnh gì. Tôi thầm so sánh một cách khôi hài có lẽ Anita ” nội lực không thâm hậu ” bằng Bích Diễm ngày xưa chỉ mới đọc nửa bài khấn thì hồn đã nhập, cơ đã lên .

Xem thêm: ” Shield Là Gì – Shield Protection Nghĩa Là Gì Trong Tiếng Việt

Chờ thêm vài phút , Anita thở hắt và nghiêm trang nói :

– Chúng ta sẽ làm lại một lần nữa, trang trọng hơn , hy vong Bloody Mary sẽ ghé qua .

Related Posts