Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa: Phụ Thân Của Dạ Hoa Và Mặc Uyên

Kì này mình xin tám 1 chút về Nhân quả trong 3310 ứng lên từng nhân vật từ phụ tới chính tới ác. Tạm trong đây ko nhắc vì Bạch Phượng Cửu và Đông Hoa vì tính ra 2 vị này là khách qua đường được thêm thắt vào Thập Lý Đào Hoa cho vui cửa vui nhà thui. Sẽ có bài riêng cho 2 bạn ấy sau.

Đang xem: Dạ hoa và mặc uyên

Mình cũng đọc được đâu đó trên facebook câu nói này: Đúng người mà xuất hiện thời điểm thì cũng chỉ là sai người, vì nếu thực sự đúng người thì dù xuất hiện tại thời điểm nào thì vẫn là đúng. Đây là 1 câu nói về nhân duyên, cũng là vì nhân quả. Bởi đúng hay sai, ko quyết định bởi thời điểm mà là ở hành động của con người. Duyên là do trời cho như phận thì do con người chủ động tạo ra. Mặc Uyên hay là Ly Kính thì đều tới trước Dạ Hoa, đều đem lòng yêu Bạch Thiển (dù bộc lộ hay ko). Nhưng tại sao chỉ có Dạ Hoa là thành với nàng? Bởi vì chàng là người duy nhất dùng hành động và đánh đổi để giữ lấy tình yêu dành cho Bạch Thiển bằng bất cứ giá nào.

Ly Kính

*

Lại nói Ly Kính là người đầu tiên Bạch Thiển từng cảm nắng. Chàng Romeo năm ấy là 1 thân hoàng tử quý tộc (ờ dù là Dực tộc), cũng vì ôm mối si tình với Tư Âm mà theo đuổi nàng, ăn vạ ở núi Côn Lôn mấy tháng trời, cuối cùng cũng coi như cưa đổ được nàng Juliette này. Nhưng vì đố kỵ với Mặc Uyên mà quay lại phản bội lời thề với Tư Âm cưới Huyền Nữ, từ chối cho Tư Âm mượn Ngọc hồn dưỡng tiên thể Mặc Uyên. Mối tình duyên này của 2 người đứt đoạn từ đó. Ly Kính phải chịu 7 vạn năm đau khổ sống với người mang gương mặt của Tư Âm mà ko phải là Tư Âm, dằn vặt ân hận. Dù là cảm thấy nhân vật này đáng thương, nhưng cũng thấy chàng ta đáng tội. Tự làm tự chịu mà thôi ko trách ai được

*

Các thành phần cưa đổ được BT đều có chung đặc tính mặt dày

Dạ Hoa lại hoàn toàn khác. Dù cũng đau khổ vì đố kỵ với Mặc Uyên, nhưng Dạ Hoa chưa từng 1 lần nghĩ làm hại Mặc Uyên. Chàng tự nguyện giao ra Kết phách đăng, lại âm thầm đi Doanh Châu cướp Thần chi thảo, đánh đổi tu vi 4 vạn năm và 1 cánh tay để thành toàn lại bảo vệ cho người yêu. Chàng ko muốn Bạch Thiển cảm thấy nặng nề không nhận ân tình của mình mà xin Chiết Nhan dấu nhẹm đi. Thậm chí Dạ Hoa còn tâm niệm nếu cần thiết sẽ thay Mặc Uyên lấy nguyên thần trấn áp Đông Hoàng chung để đối lấy hanh phúc cho Bạch Thiển. So với chàng, tình yêu của Ly Kính đúng là quá nhỏ nhen rồi.

Mặc Uyên

*

So với Dạ Hoa, nét u buồn của Mặc Uyên còn đượm màu sương gió hơn

Mặc Uyên thoạt nhìn có vẻ chính là vừa đúng người vừa đúng thời điểm, ít nhất là trong mắt người khác như Dạ Hoa. Chàng có đến 2 vạn năm sáng tối cùng ở bên Tư Âm, luận tài mạo hay địa vị đều cao, lại thương yêu Tư Âm hết mực nhưng cái danh phận sư đồ làm tình cảm Mặc Uyên dành cho Tư Âm trở nên mơ hồ ko định rõ được. Có lẽ đối với Mặc Uyên mà nói việc Tư Âm ban đầu chỉ là 1 cô bé hoạt báo ngây ngô chưa hiểu ái tình là gì. Và cũng vì sự đơn thuần trong suy nghĩ và đối xử với Mặc Uyên luôn tôn kính nên chính bản thân chàng cũng chưa bao giờ nhận ra dc thứ tình cảm quyến luyến dành cho Tư Âm là gì, cũng ko muốn nhận rõ. Chỉ cần Tư Âm luôn ở bên cạnh chàng, là đồ đệ để chàng bảo bọc là đủ. Cứ mơ mơ hồ hồ như thế tới lúc hồn phi phách lạc, lang thang trong cõi u minh mới hối tiếc bỏ qua bao nhiêu thời gian.

7 vạn năm gắng gượng chắp vá linh hồn để tỉnh lại. Nhưng tỉnh lại thì cũng là đã đi qua như đã trải 1 kiếp, Mặc Uyên đã bỏ lỡ duyên phận. Tư Âm của chàng đã chết chỉ còn 1 Bạch Thiển đã dành trọn trái tim cho Dạ Hoa. Úi chà, xem thấy xót cho chàng ghê gớm đó chớ. Thấy đáng thương hơn bạn Ly Kính rất nhiều. Dạng như bạn Mặc Uyên này ở ngoài đời gọi là bị ế có số, ngoại hình, phẩm chất, tài năng cái gì cũng có nhưng lại cứ thích lửng lơ lưng chừng trời, rốt cuộc để cơ hội tuột đi mất. Số nhọ FA chết đi sống lại vẫn là FA.

*

Tư Âm – Tố Tố – Bạch Thiển

Mình đọc đâu đó trên 1 trang blog, 1 bạn bình phẩm 1 câu rất đúng về mối quan hệ Mặc Uyên và Tư Âm: chàng như 1 cây cổ thụ già cỗi rung động vì cây hoa đào xinh đẹp mượn bóng cây của cổ thụ mà đâm chồi. Nhưng cũng vì tán cây của cổ thụ quá rộng, bảo bọc quá nhiều mà cây đào thiếu ánh sáng rốt cuộc lại chậm lớn èo uột, càng èo uột càng dựa dẫm vào cổ thụ nhiều hơn. 2 vạn năm sống cùng Mặc Uyên, Tư Âm ko hề trưởng thành. Nàng mặc sức rong chơi ko lo tu luyện, gặp nạn cũng được sư phụ giải vây, thiên kiếp phi thượng tiên cũng là nhờ sư phụ đỡ thay 3 đạo thiên lôi. Sống tới 7 vạn tuổi vẫn là 1 thần tiên ngây ngô. Có lẽ cũng chính thế mà nên ông trời ghi sổ nàng, quyết bắt nàng trả gấp bội trong thử thách phi thăng kế tiếp. Rốt cuộc có vẻ Mặc Uyên ko thể cứu được cô học trò yêu này được bao nhiêu, ngược lại làm nàng ta sau này càng thêm khổ.

Xem thêm: ” Coverage Nghĩa Là Gì ? Định Nghĩa, Ví Dụ, Giải Thích

*

Đợi chờ là 1 cái khổ. Đợi chờ ko biết hồi kết càng là sự đày đoạ

Thiên kiếp phi thăng thượng thần của Bạch Thiển xảy ra 7 vạn năm sau. Thế nhưng mình cho rằng mọi sự khởi đầu đã là từ 7 vạn năm trước. Bắt đầu từ sự phản bội của Huyền Nữ khiến Kình thương phá tan trận pháp của Mặc Uyên, giết chết Lệnh Vũ. Mặc Uyên bị vào thế đồng ư quy tận với hắn, lấy nguyên thần phong ấn chuông Đông Hoàng và Kình Thương (theo ý kiến của em thì tạo ra cái chuông thần kinh ấy là hành động thần kinh nhất trong đời Mặc Uyên). Mất sư phụ, ngày tháng vô ưu vô lo của Tư Âm kết thúc từ đó. Tư Âm đánh cắp tiên thể Mặc Uyên ngày ngày trích máu tim hồ ly quý giá để nuôi dưỡng thân xác sư phụ mình, ko ngừng ko nghỉ suốt 7 vạn năm. Đó có lẽ là 1 cách mà ông trời bắt nàng phải trả cho sư phụ mình món nợ ân tình gánh thay thiên kiếp cho nàng năm xưa. Nhưng cũng chính nhờ nỗi đau ấy nàng mới quyết tâm tu luyện để thực hiện lời dặn dò của thầy, sau 7 vạn năm thay Mặc Uyên phong ấn Kình Thương. Phong ấn thành công nhưng nàng cũng trúng lời nguyền của Kình Thương, bị tước bỏ tiên lực và trí nhớ rơi xuống Đông Hoang Tuấn Tật sơn. Một kiếp thượng tiên Tư Âm thượng tiên khép lại, một kiếp phàm nhân Tố Tố mở ra.

Tam sinh tam thế của Bạch Thiển từ khi là 1 Tư Âm vô tư lự ngây thơ, tới khi trở thành Tố Tố lương thiện thuần phác, trải qua rất nhiều mất mát, trải nghiệm cũng gần như là 1 lần lịch kiếp, ông trời mới chịu cho nàng đạt thành chính quả là Bạch Thiển thượng thần. Ai biểu số cô hồ ly nàng quá tốt, trời sinh gia thế có, dung mạo có, cho nên nhất định tình kiếp phải lao đao khổ sở. Nhưng lại nói trong hoạ có phúc. Trong lúc ko có gì hết, dung mạo mất tiên pháp trí nhớ đều ko có thì lại cua ngay được hắc mã hoàng tử từ trên trời rớt xuống, lại thương yêu nàng thật lòng. Chắc mấy ngàn năm sau nghĩ lại chuyện này, Bạch Thiển cũng phải công nhận thật ra ông trời cũng đối xử với mình rất công bình chứ bộ. Ở kiếp Bạch Thiển tuy là nàng rất có thế thượng phong, dc nước “hành xác” Dạ Hoa lên bờ xuống biển. Nhưng cũng vì quá cố chấp chuyện quá khứ của mình mà suýt mất luôn Dạ Hoa. Ta lại nói nhé, số bạn Thiển tốt vì tác giả cố tình bịa đặt ra cái trò “hưởng toàn bộ thần lực của Phụ thần, dùng nó tế chuông Đông Hoàng thay nguyên thần” nên phước đức 3 đời nhà bà Bạch mới thoát kiếp goá phụ sớm. Hờ hờ gặp bà tác giả nhẫn tâm 1 chút mặc xác fan gào khóc cũng cho Dạ Hoa chết hẳn vài chục ngàn năm cho bỏ ghét cái tật đỏng đảnh.

Mà thôi rốt cuộc ai mà nỡ chứ. Ai mà nỡ đối xử với Dạ Hoa quốc dân trượng phu trong lòng dân chúng vậy. Tác giả cũng còn muốn sống mà bán sách mà :3

Dạ Hoa

Chà nói về Dạ Hoa quân của chúng ta, có phải cảm thấy chàng hắc mã hoàng tử này thật ko có gì để chê bai không. Hà hà đương nhiên vai chính thì phải soái, phải đại thần rồi. Nhưng mà mình lại thấy chính cái sự quá soái, quá thần thánh của anh chàng này mới gây cho Dạ Hoa cái tình kiếp gian nan khủng khiếp hơn bà Thiển. Ít ra sau khi nhảy xuống Tru Tiên đài, chị chồn trắng kia ức quá hoá thẹn, uống 1 liều thuốc lú thế là quên sạch mọi phiền não. Chỉ có Dạ Hoa quân nhà ta là ôm hận thiên thu suốt 300 năm dài. Truy ra căn nguyên ngọn nguồn sâu xa của bi kịch này, cũng xuất phát từ việc quá đẹp trai, quá tài hoa, thành ra cũng quá kiêu hãnh. Nếu ko phải vì chàng ta buông 1 câu khích bác với Tố Cẩm, bảo nàng ta có bản lĩnh thì trở thành người bắt chàng ko lấy đi được. Há, ước sao được vậy. Bạn Tố Cẩm tuy nhan sắc có hạn như nhưng thủ đoạn vô biên, toại nguyện cho mong ước của Dạ Hoa, ép chàng ta đến mất vợ, chết đi sống lại rồi cũng phải để nàng ta vào Tẩy Ngô cung. Tạo hoá an bài cho Dạ Hoa trở thành tình kiếp của Bạch Thiển, nhưng Bạch Thiển cũng là 1 nghiệt duyên của chàng. 300 sống trong thương nhớ và day dứt như 1 sự trừng phạt vì những đau khổ chàng vô tình đem đến cho Tố Tố: cũng vì chàng bất chấp thiên quy và hôn ước với Bạch Thiển mà yêu 1 người phàm để rồi ko bảo vệ dc nàng, khiến nàng sống trong đau khổ để Tố Cẩm đẩy nàng vào đường cùng. Nghiệt dù là vô tình tạo ra, thì vẫn phải trả. Cũng may nhờ cái ân đức trong tình yêu mãnh liệt cho Tố Tố mà chàng còn có A Ly là nguồn sống của mình, có ngọn đèn Kết phách nuôi dưỡng hy vọng cho mình.

Tố Cẩm

Cuối cùng ko thể ko nhắc tới nữ hoàng thị phi Tố Cẩm cùng đèn Kết phách của nàng ta. Mình cảm thấy đây là số phận của cây đèn này và Tố Cẩm gắn kết rất mật thiết trong câu chuyện này. Thánh vật này là của gia tộc Tố Cẩm, cũng được coi là phần di sản mà nàng kế thừa dc từ tộc mình. Vì lừa Tố Tố nhảy Tru Tiên đài khiến Dạ Hoa cũng nhảy theo mà suýt bỏ mạng, nàng đã dùng nó để hồi lại 1 mạng cho Thái tử thiên tộc. Hành động cứu người đó nhìn thì tưởng là ân cứu mạng, nhưng thật là là trả giá vì suýt giết chết 1 mạng của Dạ Hoa. Cái nghiệt đầu tiên mà nàng gây ra, tổ tông đã đứng ra thay nàng trả. Nhưng nàng thì lại ko hiểu dc như vậy. Ỷ có Thiên quân chống đỡ, nàng lại đem chính cây đèn ra làm vật đánh đổi yêu sách nài ép Dạ Hoa đón nhận mình. Nhưng cũng như việc nàng hứa hẹn Kết phách đăng chỉ tạo ra được 1 bản sao của người đã từng sống, nàng cũng dc Dạ Hoa quân ban cho 1 căn phòng lạnh lẽo trong Tẩy Ngô cung cùng vị trí Trắc thái tử phi hữu danh vô thực. Cả đời của Tố Cẩm thực sự đã sống 1 cách uổng phế và tràng đầy đau khổ chỉ vì nàng mãi mãi theo đuổi bóng trăng trong đáy nước, ôm ấp dục vọng, chấp nê bất ngộ.

Cuối cùng vẫn là nghiệt mà Tố Cẩm tạo ra quá nhiều nên vẫn phải chịu hậu quả. Nàng tạo con rối giả toan tính chia cắt Bạch Thiển và Dạ Hoa như khi xưa hãm hại Tố Tố. Hiểu lầm nàng gây ra khiến Bạch Thiển thương tâm uống rượu, trong cơn say hất vỡ Kết phách đăng. Chiếc đèn vỡ nát cũng biểu chứng cho việc Tố Cẩm mất đi sự phù hộ mà tổ tiên để lại cho mình. Bạch Thiển nhớ ra tất cả quay về trả đủ cho nàng mọi đau khổ ngày trước nàng gây ra cho Tố Tố. Bị móc mắt, bị phanh phui âm mưu, bị đuổi khỏi Thiên Cung, rồi cuối cùng bị đày vào lục đạo muôn kiếp chịu nỗi khổ phàm nhân. Nhân quả tuần hoàn. Cả đời của Tố Cẩm thực sự đã sống 1 cách uổng phế và tràn đầy đau khổ đến mức đáng thương chỉ vì nàng mãi mãi theo đuổi bóng trăng trong đáy nước, ôm ấp dục vọng, cuối cùng tự chuốc lấy cái kết thảm thương.

Xem thêm: Cách Chơi Ađội Hình Siêu Công Nghệ Dtcl Mùa 3, Cách Build Đội Hình Siêu Công Nghệ Dtcl Mùa 3

Bởi zị mới nói làm người tính cách tốt nhất ko nên cực đoan quá, tài năng cũng ko cần chói sáng quá. Cầu toàn diện thì tự gây sức ép cho mình như Dạ Hoa. Tài giỏi quá thì nặng gánh trên vai như Mặc Uyên hay Đông Hoa (à, Đông Hoa sẽ bàn sau :3) . Cố chấp ương ngạnh thì dễ bỏ lỡ hạnh phúc như Bạch Thiển. Bất tài bạc nhược quá thì ko tự chủ được cuộc đời như Ly Kính. Cứ như Chân Chân và Chiết Nhan hạnh phúc biết bao nhiêu. An phận chút, bớt lo bao đồng bớt rước khổ vào thân. Tham sân si ít lại, biết đủ là vui. Ây da đạo lý đơn giản vậy nhưng thật ra chưa từng trải qua được mất thì ko phải là ai cũng thẩm thấu dễ dàng.

Related Posts