Cách Để Sử Dụng Bàn Cầu Cơ Số Đề, Cách Để Làm Bảng Cầu Cơ (Kèm Ảnh)

Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải mister-map.com 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79

Hiện là cư dân ở Lafayette, Louisiana, còn vài năm nữa sẽ … ăn tiền già. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là… Pha trò và Lê la! Sau đây là bài viết mới nhất của bà nhân mùa lễ hội Halloween.

Đang xem: Cầu cơ

Bài đăng hai kỳ.

*****

Cuộc đời học sinh trải dài hơn 12 năm ngồi ghế nhà trường , chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều có muôn vàn kỷ niệm về ngôi trường mà mình đã miệt mài đèn sách , đã chia vui xẻ buồn cùng bạn bè từ thuở ấu thơ cho đến lúc trưởng thành .

Chúng tôi là những học sinh của một trong những trường Nữ Trung Học nổi tiếng SG : Trường Nữ Trung Học Trưng Vương . Trước khi vào chuyện , xin được tóm tắt sơ lược về ngôi trường của chúng tôi . Trường được tọa lạc cuối con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quanh năm cây phủ rậm rạp , khung cảnh dù thật nên thơ nhưng không kém phần âm u , tĩnh mịch . Láng giềng của chúng tôi thì có Sở Thú đằng trước mặt , phía trái là Nha Khảo Thí và trường Nam Sinh Võ Trường Toản , phía phải là trường Nữ Sinh Nội Trú Saint Paul . Điều này có nghĩa là nơi đây quang cảnh chỉ tấp nập vào những giờ công sở làm việc , hoặc những giờ tan học , nhộn nhịp đưa đón học sinh của trường chúng tôi và trường bạn kế cận . Ngoài ra thông thường chỉ khoảng sau 6 giờ chiều là cảnh vật nơi đây thật im lìm hoang vắng với con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm dài hun hút ngập đầy xác lá vàng rơi .

Trước năm 75 , trường chúng tôi thường đóng cổng sau 6 giờ , khi những lớp học buổi chiều đã chấm dứt . Quang cảnh ồn ào náo nhiệt của một buổi tan trường thường rất nhanh chóng trôi qua để trả lại cho chúng tôi khung cảnh một sân trường tẻ lạnh ,vắng ngắt , Một lần ngồi một mình chờ người chị đến đón trễ , quanh tôi chỉ còn lác đác vài ba tà áo dài trắng lẻ loi , hôm ấy SG mưa phùn , khung cảnh trong sân trường âm u một cách kỳ lạ khiến tôi rùng mình , một cảm giác rờn rợn pha lẫn nỗi sợ hãi vô cớ khiến tôi hốt hoảng bước nhanh về phía những người bạn cũng đang chờ người nhà đến đón . Tôi tự nhủ nhất định sẽ không bao giờ ở lại trường trễ như thế này.

Nhưng sau năm 75, do chương trình giáo dục thay đổi , ngoài giờ học tập buổi sáng , chúng tôi bắt buộc phải ở lại buổi chiều để thực tập lao động , đan mành trúc , làm đậu hũ v.v… để gây quỹ cho trường . Chúng tôi gần ba chục đứa ồn ào lao động trong dãy nhà tôn sau khu để xe cho nên rất nhiều lần công việc xong xuôi thì trời đã về chiều , mặt trời đã xế bóng , khung cảnh sân trường thật âm u, tĩnh mịch khiến tôi bỗng nhớ lại cái cảm giác ơn ớn lành lạnh mà ngày xưa tôi chợt bắt gặp nơi sân trường hoang vắng năm nào . Đang hoang mang sợ hãi , tiếng Kim Phụng cất lên khiến tôi giật bắn mình khi nghe nó hỏi :

– Tụi mày có nghe chuyện nhỏ Thùy Nga nhìn thấy ma trên lầu hai , dãy lớp 10 không , hình như mới tuần trước thì phải

Tất cả chúng tôi hơn mười đứa nhốn nháo dáo dác nhìn quanh vì trời đã chập choạng nhá nhem tối . Tôi bực mình la lên :

– Trời đất . Kim Phụng ơi . sao tự dưng lại mang chuyện ma ra kể lúc này vậy , thôi thôi , tao không muốn nghe , không muốn biết , đi về tụi mày ơi .

Thế là lũ chúng tôi cắm đầu cắm cổ đạp xe mải miết ra khỏi cổng trường . Tôi ngoái đầu quay lại nhìn con đường NBK đằng sau lưng trông thật âm u kỳ bí đến rợn người.

Xem thêm: Dreamweaver Là Gì – Hướng Dẫn Dreamweaver Toàn Diện

Vài ngày sau đó , nhớ lời kể của Kim Phụng , dù rất nhát gan nhưng tội vẫn tò mò đi tìm Thúy Nga hỏi cho ra lẽ . Một buổi trưa hai đứa chúng tôi ngồi nghỉ dưới tàng cây phượng rợp mát nơi góc sân , nó đã kể với tôi ;

– Gặp ma hay nhìn thấy thấp thoáng bóng ma trong trường mình thì nhiều đứa đã từng chứng kiến và đã kể lại , nhưng riêng tao , chính mắt tao trông thấy một bóng trắng ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ , mà giữa buổi trưa nha mày !

– Trời đất , tôi hoảng hốt kêu lên , giữa trưa , mày có hoa mắt nhìn lầm không đó , ma gì mà hiện ra giữa ban ngày ban mặt vậy !

Thúy Nga vẫn lắc đầu cười nhưng run run giọng nói tiếp:

– Không phải chỉ một lần đâu nha , tao còn nhìn thấy thêm hai lần nữa ở nhà xe .

Nhìn khuôn mặt thất thần của nó , tôi tin là nó nói thật , và khu để xe chính là nhà xác của bệnh viện Pháp ngày xưa. Nhiều lần chúng tôi đã được nghe bác lao công già kể có những đêm bác nghe nhiều tiếng chân bước đi , đôi lần còn thêm tiếng khóc nỉ non , nhưng khi bác bước ra xem thì nhà xe vắng ngắt không một bóng người . Hai đứa tôi vẫn ngồi yên vừa suy nghi mông lung và cái cảm giác ơn ớn lành lạnh khiến tôi khẽ rùng mình . Chợt Thúy Nga trầm giọng hỏi :

– Tao có nghe người ta nói nếu mình gặp ma vài lần thì rất có thể linh hồn đó muốn nhắn nhủ hay báo cho mình một chuyện gì , nhưng làm thế nào để “hiểu ” ý của họ đây ?

Nghe nó dùng chữ ” hiểu “, tôi bật cười và nói đùa :

– Muốn hiểu họ thì mày chỉ có cách nói chuyện với họ ! có nghĩa là mày phải nói chuyện với …ma ! mày nhắm có làm nổi không đó ?

Nói xong , hai đứa chúng tôi cùng so vai , rụt cổ cười xòa và chạy vào lớp .

Nhưng hai ngày sau , Thúy Nga tìm tôi trong giờ ra chơi , mặt mày nghiêm nghị , nó nói :

– Tao đã tìm ra cách ” nói” chuyện với người bên kia rồi mày ơi ! Mày có biết trò chơi ” cầu cơ ” không ?

– Có , tao nghe kể nhưng chưa tham dự bao giờ , tôi ngần ngại trả lời , có điều nghe nói trò chơi này cũng nguy hiểm lắm nghe mày , với lại tìm đâu ra được những dụng cụ của trò chơi này đây?

– Chuyện nhỏ ! Chỉ cần mày cũng đồng ý tham gia cầu cơ với tụi tao là tốt rồi ,tao đã rủ được 8 đứa , thêm mày và tao là 10 mạng . tao nghe nói đông người quá ma nó cũng… sợ không tới !

Tôi bật cười vì câu nói của nó và thầm nghĩ ” cái đám …thứ ba học trò này có lẽ chẳng biết sợ là gì ! “

Một tuần lễ sau , chúng tôi tụ họp sau dãy nhà để xe vào buổi trưa sau giờ tan học . Lúc đầu Thúy Nga quyết định thực hiện trò chơi cầu cơ này vào buổi chiều , nhưng tôi nhất định khăng khăng phản đối . Cái cảm giác gai gai ớn lạnh cùng với hình ảnh sân trường âm u tĩnh mịch một cách ma quái kỳ dị trong buổi chiều tà hôm nào mãi mãi tôi vẫn không thể nào quên được . Mười đứa chúng tôi ngồi quây quần sát bên nhau , ” chủ trì ” buổi cầu cơ là Bích Diễm , nó trịnh trọng đặt xuống đất những vật dụng cho buổi cầu cơ . Đó là một tấm giấy carton dầy , lớn khoảng ba , bốn lần quyển vở học trò ,cùng một đồng tiền cắc khá to , Bích Diễm nghiêm trang giảng nghĩa :

– Trên tấm giấy này , góc phải có ghi chữ ” Giáng “và góc trái ghi chữ ” Thăng “là để báo sự việc hồn đến và hồn đi , trên đầu trang có dòng chữ ” Tiên , Thánh , Thần , Ma , Yêu , Quỷ ” để chỉ tính cách của vong hồn vừa ghé qua …

Nghe đến đây , Thu Thủy là đứa xông xáo nhất ghé tai tôi thì thầm :

– Ê mày , nếu hồn chạy ra chữ quỷ thì tụi mình phải làm sao ?

Quay sang nhìn nó , tôi suýt phì cười vì trên khuôn mặt cố làm ra vẻ nghiêm trang là một ánh mắt mang đầy nét diễu cợt , có lẽ cũng như tôi , Thu Thủy vẫn không tin tưởng chút nào về trò chơi gọi hồn này .

Tiếng Bích Diễm vẫn trầm trầm tha thiết :

– Giữa trang giấy là 24 mẫu tự từ A tới Y , cùng 10 số đếm từ 1 tới 0 . Cuối trang có một hình vẽ trái tim là chỗ để đặt cơ vào .

Xem thêm: Fix A Missing Api – Program Can&#39T Start Because Api

– Cơ , mày nói gì tụi tao không hiểu ?

Một đứa trong nhóm buột mệng hỏi .

Vẫn với một giong từ tốn , Bích Diễm nói :

– Cơ đúng ra phải là một mếng gỗ khắc hình trái tim được làm từ ván hòm người chết , nhưng tao tìm không được , không sao vì thông thường người ta hay dùng một đồng bạc cắc như thế này để thay thế cũng được . Cuối góc trái là chữ không và góc phải là chữ có . Bây giờ tụi mình bắt đầu cuộc chơi cầu cơ gọi hồn , tụi mày sẵn sàng chưa ?

Dứt lời Bích Diễm đặt đồng bạc cắc vào vị trí có vẽ hình trái tim , nó và hai đứa bạn có lẽ đã được chỉ định cùng đặt một ngón tay trỏ lên trên đồng bạc. Bỗng Minh Trang, một cô bạn nổi tiếng nghịch ngợm nhất lớp hỏi:

– Đồng tiền này mày có dùng để… cạo gió bao giờ chưa, tao sợ mùi dầu Nhị Thiên Đường hay dầu Cù Là làm hồn không nhập vào được .!

Vài tiếng cười lẻ loi cất lên, nhưng Bích Diễm cau mày và trả lời với một giọng cộc lốc :

Related Posts